滿庭芳

宋代 周邦彥
花撲鞭梢,風吹衫袖,馬蹄初趁輕裝。都城漸遠,芳樹隱斜陽。未慣羈游況味,征鞍上、滿目淒涼。今宵里,三更皓月,愁斷九迴腸。 佳人,何處去,別時無計,同引離觴。但唯有相思,兩處難忘。去即十分去也,如何向、千種思量。凝眸處,黃昏畫角,天遠路岐長。
huā biān shāo   fēng chuī shān xiù   chū chèn qīng zhuāng chéng jiàn yuǎn   fāng shù yǐn xié yáng wèi guàn yóu kuàng wèi   zhēng ān shàng mǎn 滿 liáng jīn xiāo   sān gēng hào yuè   chóu duàn jiǔì huí cháng
jiā rén   chǔ   bié shí   tóng yǐn shāng dàn wéi yǒu xiāng   liǎng chù nán wàng shí fēn   xiàng qiān zhǒng liáng níng móu chù   huáng hūn huà jiǎo   tiān yuǎn zhǎng