漫題

清代 陳忠平
數聲疏響此何時,落葉飄蕭究可衰。便剩牢騷空對酒,漸磨稜角不成詩。 可憐黃鵠青雲夢,都做幽閨怨婦辭。萬古情懷同寂寞,英雄兒女一般痴。
shù shēng shū xiǎng shí   luò piāo xiāo jiū shuāi biàn 便 shèng láo sāo kōng duì jiǔ   jiàn léng jiǎo chéng shī
lián huáng qīng yún mèng   dōu zuò yōu guī yuàn wàn qíng huái tóng   yīng xióng ér bān chī