滿路花(仙呂思情)

宋代 周邦彥
簾烘淚雨干,酒壓愁城破。冰壺防飲渴,培殘火。朱消粉退,絕勝新梳里。不是寒宵短,日上三竿,殢人猶要同臥。 如今多病,寂寞章台左。黃昏風弄雪,門深鎖。蘭房密愛,萬種思量過。也須知有我。著甚情悰,你但忘了人呵。
lián hōng lèi gàn   jiǔ chóu chéng bīng fáng yǐn   péi cán huǒ zhū xiāo fěn tuì 退   jué shèng xīn shū shì hán xiāo duǎn   shàng sān gān 竿   rén yóu yào tóng
jīn duō bìng   zhāng tái zuǒ huáng hūn fēng nòng xuě   mén shēn suǒ lán fáng ài   wàn zhǒng liáng guò zhī yǒu zhù shén qíng cóng   dàn wàng le rén