滿路花(仙呂)

宋代 周邦彥
金花落燼燈,銀礫鳴窗雪。夜深微漏斷,行人絕。風扉不定,竹圃琅玕折。玉人新間闊。著甚情悰,更當恁地時節。 無言欹枕,帳底流清血。愁如春後絮,來相接。知他那裡,爭信人心切。除共天公說。不成也還,似伊無個分別。
jīn huā luò jìn dēng   yín míng chuāng xuě shēn wēi lòu duàn   xíng rén jué fēng fēi dìng   zhú láng gān zhé rén xīn jiān kuò zhù shén qíng cóng   gèng dāng nèn shí jié
yán zhěn   zhàng liú qīng xuè chóu chūn hòu   lái xiāng jiē zhī   zhēng xìn rén xīn qiè chú gòng tiān gōng shuō chéng hái   shì fēn bié