蔓菁花詩

宋代 張嵲
遊絲百尺如堪挽,小蟲群飛欣日暖。 蒿萊滿地不見春,唯有蔓菁迷病眼。 無復陵陂間碎金,青苔漫想玄都觀。 今朝幸值天無風,飛來雌蝶畏雄蜂。 村中女兒將插鬢,不信河陽萬樹紅。 幽人惜春春已遠,把酒屬君君自遣, 蔓菁開花猶爛熳。君不見西園桃李能幾時, 此輩天教擅春晚。
yóu bǎi chǐ kān wǎn   xiǎo chóng qún fēi xīn nuǎn  
hāo lái mǎn 滿 jiàn chūn   wéi yǒu mán jing bìng yǎn  
líng bēi jiān suì jīn   qīng tái màn xiǎng xuán dōu guān  
jīn zhāo xìng zhí tiān fēng   fēi lái dié wèi xióng fēng  
cūn zhōng ér jiāng chā bìn   xìn yáng wàn shù hóng  
yōu rén chūn chūn yuǎn   jiǔ shǔ jūn jūn qiǎn  
mán jing kāi huā yóu làn màn jūn jiàn yuán 西 táo néng shí    
bèi tiān jiào shàn chūn wǎn