滿江紅·著意留春

宋代 劉仙倫
著意留春,留不住、春歸難戀。最苦是、梅天煙雨,麥秋庭院。嫩竹陰濃鶯出谷,柔桑采盡蠶成繭。奈沈腰、寬盡有誰知,難消遣。幽閣恨,雙眉斂。香箋寄,飛鴻遠。向風簾羞見,一雙歸燕。翠被閒將情做夢,青樓賺得恩成怨。對尊前、莫惜喚瓊姬,持杯勸。
zhù liú chūn   liú zhù chūn guī nán liàn zuì shì méi tiān yān   mài qiū tíng yuàn nèn zhú yīn nóng yīng chū   róu sāng cǎi jǐn cán chéng jiǎn nài shěn yāo kuān jǐn yǒu shéi zhī   nán xiāo qiǎn yōu hèn   shuāng méi liǎn xiāng jiān   fēi hóng yuǎn xiàng fēng lián xiū jiàn   shuāng guī yàn cuì bèi xián jiāng qíng zuò mèng   qīng lóu zuàn de ēn chéng yuàn duì zūn qián huàn qióng   chí bēi quàn