滿江紅(中秋)

宋代 辛棄疾
美景良辰,算只是、可人風月。況素節揚輝,長是十分清徹。著意登樓瞻玉兔,何人張幕遮銀闕。倩飛廉、得得為吹開,憑誰說。 弦與望,從圓缺。今與昨,何區別。羨夜來手把,桂花堪折。安得便登天柱上,從容陪伴酬佳節。更如今,不聽塵談清,愁如發。
měi jǐng liáng chén   suàn zhǐ shì rén fēng yuè kuàng jié yáng huī   cháng shì shí fēn qīng chè zhù dēng lóu zhān   rén zhāng zhē yín quē qiàn fēi lián de de wèi chuī kāi   píng shuí shuō
xián wàng   cóng yuán quē jīn zuó   bié xiàn lái shǒu   guì huā kān zhé ān biàn 便 dēng tiān zhù shàng   cóng róng péi bàn chóu jiā jié gèng jīn   tīng chén tán qīng   chóu