滿江紅(鄭園看梅)

宋代 吳潛
安晚堂前,梅開盡、都無留萼。依舊是、鐵心老子,故情堪托。長恐壽陽脂粉污,肯教摩詰丹青摸。縱沉香、為榭彩為園,難安著。 高節聳,清名邈。繁李俗,粗桃惡。但山礬行輩,可來參錯。六出不妨添羽翼,百花豈願當頭角。盡暗香、疏影了平生,何其樂。
ān wǎn táng qián   méi kāi jǐn dōu liú è jiù shì tiě xīn lǎo zi   qíng kān tuō zhǎng kǒng shòu yáng zhī fěn   kěn jiào jié dān qīng zòng chén xiāng wèi xiè cǎi wèi yuán   nán ān zhù
gāo jié sǒng   qīng míng miǎo fán   táo è dàn shān fán háng bèi   lái cēn cuò liù chū fáng tiān   bǎi huā yuàn dāng tóu jiǎo jǐn àn xiāng shū yǐng le píng shēng