滿江紅(再用韻懷安晚)

宋代 吳潛
猶記長安,共攀折、瓊林仙萼。人已去,年年梅放,怨懷誰托。和靖吟魂應未醒,補之畫手何能摸。更堪憐、老子此時來,愁難著。 雲晝晚,煙宵邈。春欲近,風偏惡。早闌乾片片,飄零相錯。邂逅聊拚花底醉,遲留莫管城頭角。且起居、魏衛國夫人,聞安樂。
yóu cháng ān   gòng pān zhé qióng lín xiān è rén   nián nián méi fàng   yuàn huái shuí tuō jìng yín hún yīng wèi xǐng   zhī huà shǒu néng gèng kān lián lǎo zi shí lái   chóu nán zhù
yún zhòu wǎn   yān xiāo miǎo chūn jìn   fēng piān è zǎo lán gān piàn piàn   piāo líng xiāng cuò xiè hòu liáo pàn huā zuì   chí liú guǎn chéng tóu jiǎo qiě wèi wèi guó rén   wén ān