滿江紅(再和)

宋代 李曾伯
小小池亭,仿佛似、洛川岩壑。天付與、老身遊戲,餘生吃著。剩喜酒能消世慮,翻疑書解妨人樂。聽兩翁、白雪寄新詞,愁言莫。 毋自嘆,蒿萊惡。甘自味,齏鹽薄。對亂花叢竹,翠紅交錯。元亮悅聞親友話,羲之常恐兒曹覺。望碧雲、休憶女乘鸞,人騎鶴。
xiǎo xiǎo chí tíng   fǎng 仿 shì luò chuān yán tiān lǎo shēn yóu   shēng chī zhù shèng jiǔ néng xiāo shì   fān shū jiě fáng rén tīng liǎng wēng bái xuě xīn   chóu yán
tàn   hāo lái è gān wèi   yán báo duì luàn huā cóng zhú   cuì hóng jiāo cuò yuán liàng yuè wén qīn yǒu huà   zhī cháng kǒng ér cáo jué wàng yún xiū chéng luán   rén