滿江紅(雨花台再用弟履齊鳥衣園韻)

宋代 吳淵
秋後鐘山,蒼翠色、可供餐食。登臨處、怨桃舊曲,催梅新笛。江近苹風隨汛落,峰高松露和雲滴。歡頭童、齒豁已成翁,猶為客。 老懷抱,非疇昔。歡意思,須尋覓。人間世、假饒百歲,苦無多日。已沒風雲豪志氣,祗思煙水間蹤跡。問何年、同老轉溪濱,漁鉤擲。
qiū hòu zhōng shān   cāng cuì gōng cān shí dēng lín chù yuàn táo jiù   cuī méi xīn jiāng jìn píng fēng suí xùn luò   fēng gāo sōng yún huān tóu tóng chǐ huō chéng wēng   yóu wèi
lǎo huái bào   fēi chóu huān   xún rén jiān shì jiǎ ráo bǎi suì   duō méi fēng yún háo zhì   zhī yān shuǐ jiān zōng wèn nián tóng lǎo zhuǎn bīn   gōu zhì