滿江紅(謝孟使君)

宋代 汪莘
荊楚歲時,念自古、登臨風俗。休更道、桓家車騎,謝家絲竹。不覺吹將頭上帽,可來共采籬邊菊。嘆如今、重九有何人,相追逐。 窮處士,枯如木。賢太守,溫如玉。遣廚人餽酒,_人餽粟。欲寄唐虞無限意,離騷都是相思曲。奈兩三、寒蝶尚于飛,秋光促。
jīng chǔ suì shí   niàn dēng lín fēng xiū gèng dào huán jiā chē   xiè jiā zhú jué chuī jiāng tóu shàng mào   lái gòng cǎi biān tàn jīn chóng jiǔ yǒu rén   xiāng zhuī zhú
qióng chǔ shì   xián tài shǒu   wēn qiǎn chú rén kuì jiǔ     _ ,_ rén kuì táng xiàn   sāo dōu shì xiāng nài liǎng sān hán dié shàng   fēi qiū