滿江紅 仙呂

宋代 周邦彥
晝日移陰,攬衣起、春帷睡足。臨寶鑑,綠雲撩亂,未忺妝束。 蝶粉蜂黃都褪了,枕痕一線紅生肉。背畫欄、脈脈悄無言,尋棋局。 重會面,猶未卜。無限事,縈心曲。想秦箏依舊,尚鳴金屋。 芳草連天迷遠望,寶香熏被成孤宿。最苦是、蝴蝶滿園飛,無人撲。
zhòu yīn   lǎn chūn wéi shuì lín bǎo jiàn   yún liáo luàn   wèi xiān zhuāng shù
dié fěn fēng huáng dōu tuì le   zhěn hén xiàn hóng shēng ròu bèi huà lán qiāo yán   xún
zhòng huì miàn   yóu wèi xiàn shì   yíng xīn xiǎng qín zhēng jiù   shàng míng jīn
fāng cǎo lián tiān yuǎn wàng   bǎo xiāng xūn bèi chéng 宿 zuì shì dié mǎn 滿 yuán fēi   rén