滿江紅 秋日登單父城外春秋閣

清代 陳維崧
單父城東,堆遍了、萬層秋色。憑闌望、齊疆魯甸,一泓晴碧。 此去漸通霄漢路,吾生只少翱翔翼。繚櫩斜、百尺俯中原,空蒼極。 銅鼓賽,松杉直。陰雨吼,精靈急。看蘚衣泥馬,曉行無跡。 日落漫添羈旅恨,時危專藉匡扶力。讀春秋、武帳燭花紅,髯如戟。
shàn chéng dōng   duī biàn le wàn céng qiū píng lán wàng jiāng diān hóng qíng          
jiàn tōng xiāo hàn   shēng zhǐ shǎo áo xiáng liáo yán xié bǎi chǐ zhōng yuán kōng cāng        
tóng sài   sōng shān zhí yīn hǒu jīng   líng kàn xiǎn xiǎo xíng        
luò màn tiān hèn   shí wēi zhuān kuāng chūn qiū zhàng zhú huā hóng rán