滿江紅·渺渺春江

宋代 趙師俠
渺渺春江,迷望眼、蒲萄漲綠。春過也、蕭疏庭戶,寂寥心目。念遠不禁啼鴂鬧,愁多易遣修蛾蹙。向小窗、時把彩箋看,翻新曲。晴晝永,便新浴。相思淚,不成哭。空無言憔悴,暗銷肌玉。目斷碧雲無信息,試憑青翼飛南北。聽掀簾、疑是故人來,風敲竹。
miǎo miǎo chūn jiāng   wàng yǎn táo zhàng chūn guò xiāo shū tíng   liáo xīn niàn yuǎn jīn jué nào   chóu duō qiǎn xiū é xiàng xiǎo chuāng shí cǎi jiān kàn   fān xīn qíng zhòu yǒng   biàn 便 xīn xiāng lèi   chéng kōng yán qiáo cuì   àn xiāo duàn yún xìn   shì píng qīng fēi nán běi tīng xiān lián shì rén lái   fēng qiāo zhú