滿江紅·門掩垂楊

宋代 程垓
門掩垂楊,寶香度、翠簾重疊。春寒在,羅衣初試,素肌猶怯。薄靄籠花天欲暮,小風送角聲初咽。但獨褰、幽幌悄無言,傷初別。 衣上雨,眉間月。滴不盡,顰空切。羨棲梁歸燕,入簾雙蝶。愁緒多於花絮亂,柔腸過丁香結。問甚時、重理錦囊書,從頭說。
mén yǎn chuí yáng   bǎo xiāng cuì lián chóng dié chūn hán zài   luó chū shì   yóu qiè báo ǎi lóng huā tiān   xiǎo fēng sòng jiǎo shēng chū yàn dàn qiān yōu huǎng qiāo yán   shāng chū bié
shàng   méi jiān yuè jìn   pín kōng qiè xiàn liáng guī yàn   lián shuāng dié chóu duō huā luàn   róu cháng guò dīng xiāng jié wèn shén shí zhòng jǐn náng shū   cóng tóu shuō