滿江紅 括山谷聽宋宗儒摘阮歌
落魄高人,拼百萬、青銅一醉。揮素手、朱繩一抹,四筵驚起。
催織寒蟲秋弄月,叫群獨雁天浮水。更黃鸝、紫燕對春風,爭繁脆。
悲楚國,羈臣意。憐漢女,逾千里。似深閨恩怨,共相汝爾。
我有江南丘壑趣,此弦能道心中事。要曲肱、時聽寫松風,雲窗里。
luò
落
pò
魄
gāo
高
rén
人
,
pīn
拼
bǎi
百
wàn
萬
qīng
、
tóng
青
yī
銅
zuì
一
huī
醉
sù
。
shǒu
揮
zhū
素
shéng
手
yī
、
mǒ
朱
sì
繩
yán
一
jīng
抹
,
qǐ
四
筵
驚
起
。
cuī
催
zhī
織
hán
寒
chóng
蟲
qiū
秋
nòng
弄
yuè
月
,
jiào
叫
qún
群
dú
獨
yàn
雁
tiān
天
fú
浮
shuǐ
水
gèng
。
huáng
更
lí
黃
zǐ
鸝
yàn
、
duì
紫
chūn
燕
fēng
對
zhēng
春
fán
風
,
cuì
爭
繁
脆
。
bēi
悲
chǔ
楚
guó
國
,
jī
羈
chén
臣
yì
意
lián
。
hàn
憐
nǚ
漢
yú
女
,
qiān
逾
lǐ
千
shì
里
shēn
。
guī
似
ēn
深
yuàn
閨
gòng
恩
xiāng
怨
,
rǔ
共
ěr
相
汝
爾
。
wǒ
我
yǒu
有
jiāng
江
nán
南
qiū
丘
hè
壑
qù
趣
,
cǐ
此
xián
弦
néng
能
dào
道
xīn
心
zhōng
中
shì
事
yào
。
qǔ
要
gōng
曲
shí
肱
tīng
、
xiě
時
sōng
聽
fēng
寫
yún
松
chuāng
風
,
lǐ
雲
窗
里
。