滿江紅·倦繡人閒

宋代 陳策
倦繡人間,恨春去、淺顰輕掠。章台路,雪粘飛燕,帶芹穿幕。委地身如遊子倦,隨風命似佳人薄。歡此花、飛後更無花,情懷惡。 心下事,誰堪記。憐老大,傷飄泊。把前回離恨,暗中描摸。又趁扁舟低欲去,可憐世事今非昨。看等間、飛過女牆來,鞦韆索。
juàn xiù rén jiān   hèn chūn qiǎn pín qīng lüè zhāng tái   xuě zhān fēi yàn   dài qín chuān 穿 wěi shēn yóu juàn   suí fēng mìng shì jiā rén báo huān huā fēi hòu gèng huā   qíng huái è
xīn xià shì   shuí kān lián lǎo   shāng piāo qián huí hèn   àn zhōng miáo yòu chèn piān zhōu   lián shì shì jīn fēi zuó kàn děng jiān fēi guò qiáng lái   qiū qiān suǒ