滿江紅 和易菽由同白石韻

清代 鄭文焯
騷佩橫秋,驀欲倒、詞海萬瀾。泠然想、滿懷冰玉,鏤刻神山。 冷詠但呼沖雪舫,遠遊何羨切雲冠。看一箋、吳錦織同心,歌贈環。 觴弦地,回首看。醉雲北,夢煙南。算過江名士,二仲當關。 老我壺中閒日月,只宜黃綺姓名瞞。待五湖、風笛喚尋盟,魚鳥間。
sāo pèi héng qiū   dào hǎi wàn lán líng rán xiǎng mǎn huái bīng 滿 lòu shén   shān        
lěng yǒng dàn chōng xuě fǎng   yuǎn yóu xiàn qiè yún guān kàn jiān jǐn zhī tóng xīn zèng   huán      
shāng xián   huí shǒu kàn zuì yún běi mèng   yān nán suàn guò jiāng míng shì èr zhòng   dāng guān      
lǎo zhōng xián yuè   zhǐ huáng xìng míng mán dài fēng huàn xún méng niǎo   jiān