滿江紅 和王昭儀韻

宋代 汪元量
天上人家,醉王母、蟠桃春色。被午夜、漏聲催箭,曉光侵闕。花覆千官鸞閣外,香浮九鼎龍樓側。恨黑風、吹雨濕霓裳,歌聲歇。 
 人去後,書應絕。腸斷處,心難說。更那堪杜宇,滿山啼血。事去空流東汴水,愁來不見西湖月。有誰知、海上泣嬋娟,菱花缺。
 
tiān shàng rén jiā   zuì wáng pán táo chūn bèi lòu shēng cuī jiàn   xiǎo guāng qīn quē huā qiān guān luán wài   xiāng jiǔ dǐng lóng lóu hèn hēi fēng chuī shī cháng   shēng xiē
  &   #   1   3   ; &# 13; rén   hòu shū yīng jué   cháng duàn chù xīn nán shuō gèng   滿 kān mǎn shān xuè shì   kōng liú dōng biàn shuǐ 西 chóu lái jiàn yuè yǒu shéi zhī   hǎi shàng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;