滿江紅 和高子文春津道中

宋代 蔡松年
梁苑當時,春如水、花明酒冽。寒食夜、翠屏入照,海棠紅雪。底事年來常馬上,不堪齒髮行衰缺。解見人、幽獨轉寒江,樽前月。平生友,中年別。恨無際,那容發。蕭閒便歸去,此圖清絕。花徑酒壚身自在,都憑細解丁香結。盡世間、臧否事如雲,何須說。
liáng yuàn dāng shí   chūn shuǐ huā míng jiǔ liè hán shí cuì píng zhào   hǎi táng hóng xuě shì nián lái cháng shàng   kān chǐ xíng shuāi quē jiě jiàn rén yōu zhuǎn hán jiāng   zūn qián yuè píng shēng yǒu   zhōng nián bié hèn   róng xiāo xián biàn 便 guī   qīng jué huā jìng jiǔ shēn zai   dōu píng jiě dīng xiāng jié jǐn shì jiān zāng shì yún   shuō