滿江紅 漢十二辰鏡和謙齋

近現代 譚獻
天上人間,難得此、長圓明月。羌付與,舞鸞羞影,涼蟾慵齧。 耐冷不隨孤劍化,拂塵渾似輕綃滑。更扣來,碧玉一聲聲,真尤物。 興亡過,情先竭。文字古,磨還滅。喜沉霾無恙,尚訪珍跡。 十二辰中鉛有淚,千年劫後鴻留雪。奈鏡邊,心事笑啼難,何堪說。
tiān shàng rén jiān   nán de cháng yuán míng yuè qiāng luán   xiū yǐng liáng chán   yōng niè      
nài lěng suí jiàn huà   chén hún qīng xiāo huá gèng kòu lái   shēng shēng zhēn   yóu    
xīng wáng guò   qíng xiān jié wén   hái miè chén mái yàng shàng fǎng   zhēn      
shí èr chén zhōng qiān yǒu lèi   qiān nián jié hòu hóng liú xuě nài jìng biān xīn   shì xiào nán   kān shuō