滿江紅(海棠下歌后村調共和)

宋代 劉辰翁
淡淡胭脂,似褪向、景陽鴛石。依然是、春睡未足,捧心猶癖。藉甚不禁君再顧,嫣然卻記渠初拆。黯銷魂、欲盡更堪憐,終難得。 猶記是,卿卿惜。空復見,誰誰摘。但當時一笑,也成陳跡。我懶花殘都已往,詩朋酒伴猶相覓。聽連宵、又雨又還晴,鳩鳴寂。
dàn dàn yān zhī   shì tuì xiàng jǐng yáng yuān shí rán shì chūn shuì wèi   pěng xīn yóu shén jīn jūn zài   yān rán què chū chāi àn xiāo hún jǐn gèng kān lián   zhōng nán de
yóu shì   qīng qīng kōng jiàn   shuí shuí zhāi dàn dāng shí xiào   chéng chén lǎn huā cán dōu wǎng   shī péng jiǔ bàn yóu xiāng tīng lián xiāo yòu yòu hái qíng   jiū míng