滿江紅·姑射山人

宋代 李曾伯
姑射山人,仙去後、唯存標格。猶賴有、墨池老手,草玄能白。留得歲寒風骨在,豈煩造化栽培力。有世間、肉眼莫教看,非渠識。 元不夜,枝何月。元未臘,花何雪。最孤高不受,多情輕折。只有暗香天靳予,黃金作指難為術。更若將、解語付真真,空成色。
shè shān rén   xiān hòu wéi cún biāo yóu lài yǒu chí lǎo shǒu   cǎo xuán néng bái liú de suì hán fēng zài   fán zào huà zāi péi yǒu shì jiān ròu yǎn jiào kàn   fēi shí
yuán   zhī yuè yuán wèi   huā xuě zuì gāo shòu   duō qíng qīng zhé zhǐ yǒu àn xiāng tiān jìn   huáng jīn zuò zhǐ nán wéi shù gèng ruò jiāng jiě zhēn zhēn   kōng chéng