滿江紅 遁庵主人植菊階下,秋雨既盛,草萊

金朝 段克己
余草腐,而吾菊始發數花,生意悽然,似訴余以不遇,感而賦之。因李生湛然歸,寄菊軒弟雨後荒園,群卉盡、律殘無射。疏籬下、此花能保,英英鮮質。盈把足娛陶令意,夕餐誰似閭潔。到而今、狼籍委蒼苔,無人惜。堂上客,須空白。都元衙,懷疇昔。恨因循過了,重陽佳節。颯颯涼風吹汝急,汝身孤特應難立。謾臨風、三嗅繞芳叢,歌還泣。
cǎo   ér shǐ shù huā   shēng rán   shì   gǎn ér zhī yīn shēng zhàn rán guī   xuān hòu huāng yuán   qún huì jǐn cán shū xià huā néng bǎo   yīng yīng xiān zhì yíng táo lìng   cān shuí shì jié dào ér jīn láng wěi cāng tái   rén táng shàng   kòng bái dōu yuán   huái chóu hèn yīn xún guò le   chóng yáng jiā jié liáng fēng chuī   shēn yìng nán mán lín fēng sān xiù rào fāng cóng   hái