滿江紅(丁巳中秋)

宋代 劉克莊
說與行雲,且撋就、嫦娥今夕。俄變見、金蛇能紫,玉蟾能白。九萬里風清黑眚,三千世界純銀色。想天寒、桂老已吹香,堪攀摘。 湘妃遠,誰鳴瑟。桓伊去,誰橫笛。嘆素光如舊,朱顏非昔。老去歡悰無奈減,向來酒量常嫌窄。倩何人、天外挽冰輪,應留得。
shuō xíng yún   qiě ruán jiù cháng é jīn é biàn jiàn jīn shé néng   chán néng bái jiǔ wàn fēng qīng hēi shěng   sān qiān shì jiè chún yín xiǎng tiān hán guì lǎo chuī xiāng   kān pān zhāi
xiāng fēi yuǎn   shuí míng huán   shuí héng tàn guāng jiù   zhū yán fēi lǎo huān cóng nài jiǎn   xiàng lái jiǔ liàng cháng xián zhǎi qiàn rén tiān wài wǎn bīng lún   yīng liú