滿江紅

宋代 張炎
矣,作平聲滿江紅贈之。 傅粉何郎,比玉樹、瓊枝謾夸。看生子、東塗西抹,笑語浮華。蝴蝶一生花里活,似花還卻似非花。最可人、嬌艷正芳年,如破瓜。 離別恨,生嘆嗟。歡情事,起喧譁。聽歌喉清潤,片玉無瑕。洗盡人間笙笛耳,賞音多向五侯家。好思量、都在步蓮中,裙翠遮。
  zuò píng shēng mǎn 滿 jiāng hóng zèng zhī
fěn láng   shù qióng zhī màn kuā kàn shēng dōng 西   xiào huá dié shēng huā huó   shì huā hái què shì fēi huā zuì rén jiāo yàn zhèng fāng nián   guā
bié hèn   shēng tàn jiē huān qíng shì   xuān huá tīng hóu qīng rùn   piàn xiá jìn rén jiān shēng ěr   shǎng yīn duō xiàng hòu jiā hǎo liáng dōu zài lián zhōng   qún cuì zhē