滿江紅

宋代 蔡松年
端正樓空,琵琶冷、月高弦索。人換世、世間春在,幾番花落。 縹緲餘情無處托,一枝梅綠橫冰萼。對淡雲、新月炯疏星,都如昨。 蕭閒老,平生樂。借秀色,明杯杓。吐凌雲好句,張吾丘壑。 此樂莫教兒輩覺,微官束置高高閣。便歸來、招我雪霜魂,春邊著。
duān zhèng lóu kōng   pa lěng yuè gāo xián suǒ rén huàn shì shì jiān chūn zài   fān huā luò
piāo miǎo qíng chǔ tuō   zhī méi héng bīng è duì dàn yún xīn yuè jiǒng shū xīng   dōu zuó
xiāo xián lǎo   píng shēng jiè xiù   míng bēi sháo líng yún hǎo   zhāng qiū
jiào ér bèi jué   wēi guān shù zhì gāo gāo biàn 便 guī lái zhāo xuě shuāng hún   chūn biān zhù