滿江紅

宋代 湯恢
小院無人,正梅粉、一階狼藉。疏雨過,溶溶天氣,早如寒食。啼鳥驚回芳草夢,峭風吹淺桃花色。漫玉爐、瀋水熨春衫,花痕碧。 綠縠水,紅香陌。紫桂,黃金勒。悵前歡如夢,後游何日。酒醒香消人自瘦,天空海闊春無極。又一林、新月照黃昏,梨花白。
xiǎo yuàn rén   zhèng méi fěn jiē láng shū guò   róng róng tiān   zǎo hán shí niǎo jīng huí fāng cǎo mèng   qiào fēng chuī qiǎn táo huā màn shěn shuǐ yùn chūn shān   huā hén
shuǐ   hóng xiāng guì   huáng jīn chàng qián huān mèng   hòu yóu jiǔ xǐng xiāng xiāo rén shòu   tiān kōng hǎi kuò chūn yòu lín xīn yuè zhào huáng hūn   huā bái