芒種後經旬無日不雨偶得長句

宋代 陸游
芒種初過雨及時,紗廚睡起角巾欹。 痴雲不散常遮塔,野水無聲自入池。 綠樹晚涼鳩語鬧,畫梁晝寂燕歸遲。 閒身自喜渾無事,衣覆熏籠獨誦詩。
máng zhòng chū guò shí   shā chú shuì jiǎo jīn  
chī yún sàn cháng zhē   shuǐ shēng chí  
shù wǎn liáng jiū nào   huà liáng zhòu yàn guī chí  
xián shēn hún shì   xūn lóng sòng shī