先秦 詩經
氓之蚩蚩,抱布貿絲。匪來貿絲,來即我謀。 送子涉淇,至於頓丘。匪我愆期,子無良媒。 將子無怒,秋以為期。 乘彼垝垣,以望復關。不見復關,泣涕漣漣。 既見復關,載笑載言。爾卜爾筮,體無咎言。 以爾車來,以我賄遷。 桑之未落,其葉沃若。於嗟鳩兮,無食桑葚; 於嗟女兮,無與士耽。士之耽兮,猶可說也; 女之耽兮,不可說也。 桑之落矣,其黃而隕。自我徂爾,三歲食貧。 淇水湯湯,漸車帷裳。女也不爽,士貳其行。 士也罔極,二三其德。 三歲為婦,靡室勞矣;夙興夜寐,靡有朝矣。 言既遂矣,至於暴矣。兄弟不知,咥其笑矣。 靜言思之,躬自悼矣。 及爾偕老,老使我怨。淇則有岸,隰則有泮。 總角之宴,言笑晏晏。信誓旦旦,不思其反。 反是不思,亦已焉哉!
máng zhī chī chī   bào mào 貿 fěi lái mào 貿   lái móu
sòng zi shè   zhì dùn qiū fěi qiān   zi liáng méi
jiāng zi   qiū wéi
chéng guǐ yuán   wàng guān jiàn guān   lián lián
jiàn guān   zài xiào zǎi yán ěr bo ěr shì   jiù yán
ěr chē lái   huì qiān
sāng zhī wèi luò   ruò jiē jiū   shí sāng shèn  
jiē   shì dān shì zhī dān   yóu shuō  
zhī dān   shuō
sāng zhī luò   huáng ér yǔn ěr   sān suì shí pín
shuǐ shāng shāng   jiàn chē wéi cháng shuǎng   shì èr xíng
shì wǎng   èr sān
sān suì wèi   shì láo   xīng mèi   yǒu zhāo
yán suì   zhì bào xiōng zhī   xiào
jìng yán zhī   gōng dào
ěr xié lǎo   lǎo shǐ 使 yuàn yǒu àn   yǒu pàn
zǒng jiǎo zhī yàn   yán xiào yàn yàn xìn shì dàn dàn   fǎn
fǎn shì   yān zāi