滿城風雨近重陽 其四

清代 戴梓
看去人間總混茫,卑棲無漏報時光。聲沈賽火虛神廟,陰散秋雲變女牆。 印屐莓苔盛潦水,滿城風雨近重陽。茱萸欲佩晴難必,望斷登臨山一方。
kàn rén jiān zǒng hùn máng   bēi lòu bào shí guāng shēng shěn sài huǒ shén miào   yīn sàn qiū yún biàn qiáng
yìn méi tái shèng lǎo shuǐ   mǎn 滿 chéng fēng jìn chóng yáng zhū pèi qíng nán   wàng duàn dēng lín shān fāng