蔓草長

宋代 曹勛
蔓草長,搖風緣砌凌高堂。 萋萋密葉護蔥蒨,溥溥湛露滋瀼瀼。 下有徑寸蘭,委靡塗秋霜。 依憑既失所,不及菰與蔣。 託身肯媚附喬木,持芳自潔凝幽香。 蔓草長,因緣從爾摩蒼蒼。 一朝喬木夭斤斧,拙根削株貽汝殃。
màn cǎo zhǎng   yáo fēng yuán líng gāo táng
cōng qiàn   zhàn ráng ráng
xià yǒu jìng cùn lán   wěi qiū shuāng
píng shī suǒ   jiǎng
tuō shēn kěn mèi qiáo   chí fāng jié níng yōu xiāng
màn cǎo zhǎng   yīn yuán cóng ěr cāng cāng
zhāo qiáo yāo jīn   zhuō gēn xuē zhū yāng