麻姑山送南城尉羅君

宋代 曾鞏
麻姑之路摩青天,蒼苔白石松風寒。 峭壁直上無攀援,懸磴十步九屈盤。 上有錦繡百頃之平田,山中遺人耕紫煙。 又有白玉萬仞之飛泉,噴崖直瀉蛟龍淵。 豐堂廣殿何言言,階腳插入鬥牛間。 樛枝古木不記年,空槎枵然臥道邊。 幽花自嬋娟,林深為誰妍。 但見塵消境靜翔白鶴,吟清猿, 雛禽乳鹿往往嗥荒顛。卻視來徑如緣絙, 千重萬疊窮岩巒。下有荊吳粟粒之群山, 又有甌閩一發之平川。世路俯仰多拘牽。 偶來到此醒心目,便欲洗耳辭囂喧。 羅夫子,一日遠補東南官。 愛此層崖峻壑之秀髮,開軒把酒可縱觀。 喜此披霄插漢之夐起,出門舉足得往還。 羅夫子,一尉龍蛇方屈蟠。 此邦人人衣食足,闔境年年枹鼓閒。 几案剸裁得休暇,山水登躡遺紛煩。 我行送之思故園,引領南望心長懸。
zhī qīng tiān   cāng tái bái shí sōng fēng hán  
qiào zhí shàng pān yuán   xuán dèng shí jiǔ pán  
shàng yǒu jǐn xiù bǎi qǐng zhī píng tián   shān zhōng rén gēng yān  
yòu yǒu bái wàn rèn zhī fēi quán   pēn zhí xiè jiāo lóng yuān  
fēng táng guǎng diàn 殿 yán yán   jiē jiǎo chā dòu niú jiān  
jiū zhī nián   kōng chá xiāo rán dào biān  
yōu huā chán juān   lín shēn wèi shuí yán  
dàn jiàn chén xiāo jìng jìng xiáng bái   yín qīng yuán  
chú qín 鹿 wǎng wǎng háo huāng diān què shì lái jìng yuán huán    
qiān zhòng wàn dié qióng yán luán xià yǒu jīng zhī qún shān    
yòu yǒu ōu mǐn zhī píng chuān shì yǎng duō qiān    
ǒu lái dào xǐng xīn   biàn 便 ěr xiāo xuān  
luó   yuǎn dōng nán guān  
ài céng jùn zhī xiù   kāi xuān jiǔ zòng guān  
xiāo chā hàn zhī xiòng   chū mén wǎng huán  
luó   wèi lóng shé fāng pán  
bāng rén rén shí   jìng nián nián bāo xián  
àn tuán cái xiū xiá   shān shuǐ dēng niè fēn fán  
xíng sòng zhī yuán   yǐn lǐng nán wàng xīn zhǎng xuán