麻姑山詩

宋代 呂南公
騰騰六尺碣,標置羽客墳。龜螭尚堅完,字畫稍破分。 道士惜故物,編扶使長存。前已三百年,後當幾何春。 昔誦八哀詠,頗推李邕文。披襟喜此逢,再讀目愈昏。 道固難洞達,辭猶不雄渾。豈殊沸鳴蛙,見謂鼓吹繁。 惜哉開元盛,乃乏史筆人。復疑少陵翁,賞識或失真。 凡例竟何有,占招僅成言。當時干謁兒,誤聽一走門。 富貴世所擅,文章我知論。忼慨韓柳思,不返撰述魂。
téng téng liù chǐ jié   biāo zhì fén guī chī shàng jiān wán   huà shāo fēn    
dào shì   biān shǐ 使 cháng cún qián sān bǎi nián hòu   dāng chūn    
sòng āi yǒng   tuī yōng wén jīn féng zài   hūn    
dào nán dòng   yóu xióng hún shū fèi míng jiàn   wèi chuī fán    
zāi kāi yuán shèng   nǎi shǐ rén shǎo líng wēng shǎng   shí huò shī zhēn    
fán jìng yǒu   zhàn zhāo jǐn chéng yán dāng shí gān ér   tīng zǒu mén    
guì shì suǒ shàn   wén zhāng zhī lùn kāng kǎi hán liǔ   fǎn zhuàn shù hún