馬鞍山過寒岩大師

清代 超際
攜筇獨入翠微閒,老樹青山愧此顏。倚檻靜看花落去,聽泉常趁月明還。 鶴歸峰頂松濤寂,磬出孤雲石洞閒。欲訪遠公成夜宿,寂寥清夢繞禪關。
xié qióng cuì wēi xián   lǎo shù qīng shān kuì yán kǎn jìng kàn huā luò   tīng quán cháng chèn yuè míng hái
guī fēng dǐng sōng tāo   qìng chū yún shí dòng xián fǎng yuǎn gōng chéng 宿   liáo qīng mèng rào chán guān