呂子陽辭蘭谷家園卻就石泉精舍

宋代 葉適
子陽意高希古人,文如行空無定雲。 清明未容詩酒污,放曠自許漁樵親。 故園好木日夜長,友逝兄淪不同賞。 改綠移紅自若何,躡磴捫蘿心獨往。 我昔迷津經上呂,斗出飛亭壓行路。 石影參差研匣寒,花陰回薄書奩暮。 離家十里山轉深,琅玕滿地芝成林。 竹雞睡去月當午,閒聽孫登長嘯音。
zi yáng gāo rén   wén xíng kōng dìng yún  
qīng míng wèi róng shī jiǔ   fàng kuàng qiáo qīn  
yuán hǎo zhǎng   yǒu shì xiōng lún tóng shǎng  
gǎi hóng ruò   niè dèng mén luó xīn wǎng  
jīn jīng shàng   dòu chū fēi tíng xíng  
shí yǐng cēn yán xiá hán   huā yīn huí báo shū lián  
jiā shí shān zhuǎn shēn   láng gān mǎn 滿 zhī chéng lín  
zhú shuì yuè dāng   xián tīng sūn dēng cháng xiào yīn