呂子固小女哀辭

宋代 張舜民
伯道無兒可典刑,中郎有女最聰明。 季拿卻返商山葬,阿軟空留洛下情。 令祖六男皆磊落,名孫一女又凋零。 茫茫此理終難問,忍聽人間哭子聲。
dào ér diǎn xíng   zhōng láng yǒu zuì cōng ming  
què fǎn shāng shān zàng   ā ruǎn kōng liú luò xià qíng  
lìng liù nán jiē lěi luò   míng sūn yòu diāo líng  
máng máng zhōng nán wèn   rěn tīng rén jiān shēng