綠野亭偶題 其二

宋代 劉攽
倚郭遍禾黍,安知私與公。為農亦可樂,遇歲不終窮。 累榭白雲外,壤歌明月中。誰言魯酒薄,自覺勝新豐。
guō biàn shǔ   ān zhī gōng wèi nóng   suì zhōng qióng    
lèi xiè bái yún wài   rǎng míng yuè zhōng shuí yán jiǔ báo   jué shèng xīn fēng