履仁獨留治平寒夜有懷

明代 文徵明
遙遙治平寺,乃在楞伽麓。 之子神情秀,空山裹雲宿。 月冷石林清,孤眠豈能熟。 還持一束書,起傍梅花讀。 燈昏夜參半,飢鼠鳴古屋。 淒風西北來,吹墮檐間木。 感此霜露繁,坐覺芳華促。 少壯曾幾時,歲月在空谷。 念子隔重城,何能慰幽獨。
yáo yáo zhì píng   nǎi zài léng jiā  
zhī shén qíng xiù   kōng shān guǒ yún 宿  
yuè lěng shí lín qīng   mián néng shú  
hái chí shù shū   bàng méi huā  
dēng hūn cān bàn   shǔ míng  
fēng 西 běi lái   chuī duò yán jiān  
gǎn shuāng fán   zuò jué fāng huá  
shào zhuàng céng shí   suì yuè zài kōng  
niàn zi zhòng chéng   néng wèi yōu