旅情

清代 戴亨
高原原上暮橫煙,遼海燕山路幾千。霜介樹頭催落葉,衣寒天畔未裝綿。 砌蛩淒語深更月,風□寒敲欲曙天。展轉寸心摧已折,秋來終夜不成眠。
gāo yuán yuán shàng héng yān   liáo hǎi yān shān qiān shuāng jiè shù tóu cuī luò   hán tiān pàn wèi zhuāng mián   綿  
qióng shēn gēng yuè   fēng   hán qiāo shǔ tiān zhǎn zhuǎn cùn xīn cuī zhé qiū   lái zhōng chéng mián