露坐獨茗

清代 陳忠平
不許茶隔夜,況愛月如鐮。菊風欲就我,寒影自襜襜。 橫眸秋野兀,垂死蚊語尖。何時木落盡,更待霜氣嚴。
chá   kuàng ài yuè lián fēng jiù   hán yǐng chān chān
héng móu qiū   chuí wén jiān shí luò jǐn   gèng dài shuāng yán