露坐

宋代 陸游
落月無留照,殘河亦已傾。 墬枝雙鵲裊,黏草一螢明。 暑令忘三伏,涼颼逼五更。 為憐荷瀉露,故起繞池行。
luò yuè liú zhào   cán qīng
zhī shuāng què niǎo   nián cǎo yíng míng
shǔ lìng wàng sān   liáng sōu gēng
wèi lián xiè   rào chí xíng