陸子履有詩贈行次韻留別

宋代 劉攽
尚白不自悟,愧君稱絕倫。高秋獨去國,下水不留人。 菊秀鴻初過,魚肥稻已新。淮山見明月,千里最情親。
shàng bái   kuì jūn chēng jué lún gāo qiū guó xià   shuǐ liú rén    
xiù hóng chū guò   féi dào xīn huái shān jiàn míng yuè qiān   zuì qíng qīn