路中對月

宋代 曾鞏
山川困遊人,而不斷歸夢。 其餘惟日月,朝夕南北共。 日光驅人身,擾擾逐群動。 鄉思須暫忘,世事哪止重。 豈如月可喜,露坐息倥傯。 清明入襟懷,萬里絕纖霿。 愛之不能飧,但以目睛送。 想知吾在廬,皎皎上修棟。 慈親坐高堂,切切兒女眾。 憐其到吾前,不使降帷幪。 豈不映時節,荏苒更季仲。 而我去方急,其能計歸鞚。 我非土木為,耳目異聾瞢。 念之曷由安,腸胃百憂中。 何言月可喜,喜意亦有用。 為其同時時,水木光可弄。 猶勝夢中事,記之聊一誦。
shān chuān kùn yóu rén   ér duàn guī mèng  
wéi yuè   zhāo nán běi gòng  
guāng rén shēn   rǎo rǎo zhú qún dòng  
xiāng zàn wàng   shì shì zhǐ zhòng  
yuè   zuò kǒng zǒng  
qīng míng jīn huái   wàn jué xiān méng  
ài zhī néng sūn   dàn jīng sòng  
xiǎng zhī zài   jiǎo jiǎo shàng xiū dòng  
qīn zuò gāo táng   qiē qiē ér zhòng  
lián dào qián   shǐ 使 jiàng wéi méng  
yìng shí jié   rěn rǎn gèng zhòng  
ér fāng   néng guī kòng  
fēi wèi   ěr lóng méng  
niàn zhī yóu ān   cháng wèi bǎi yōu zhōng  
yán yuè   yǒu yòng  
wèi tóng shí shí   shuǐ guāng nòng  
yóu shèng mèng zhōng shì   zhī liáo sòng