露星亭

宋代 葉適
斗杓點翠為此城,四郊環拱來遙青。 知君欲覽眾山小,取磚磨就天上亭。 身心合於高處著,萬象不語森溱泊。 古今月色遞淺深,志士可惜虛光陰。
dòu sháo diǎn cuì wèi chéng   jiāo huán gǒng lái yáo qīng  
zhī jūn lǎn zhòng shān xiǎo   zhuān jiù tiān shàng tíng  
shēn xīn gāo chù zhe   wàn xiàng sēn qín  
jīn yuè qiǎn shēn   zhì shì guāng yīn