鹿頭山

唐代 杜甫
鹿頭何亭亭,是日慰饑渴。連山西南斷,俯見千里豁。 遊子出京華,劍門不可越。及茲險阻盡,始喜原野闊。 殊方昔三分,霸氣曾間發。天下今一家,雲端失雙闕。 悠然想揚馬,繼起名硉兀。有文令人傷,何處埋爾骨。 紆餘脂膏地,慘澹豪俠窟。仗鉞非老臣,宣風豈專達。 冀公柱石姿,論道邦國活。斯人亦何幸,公鎮逾歲月。
鹿 tóu tíng tíng   shì wèi lián shān 西 nán duàn   jiàn qiān huō
yóu chū jīng huá   jiàn mén yuè xiǎn jǐn   shǐ yuán kuò
shū fāng sān fēn   céng jiān tiān xià jīn jiā   yún duān shī shuāng quē
yōu rán xiǎng yáng   míng yǒu wén lìng rén shāng   chǔ mái ěr
zhī gāo   cǎn dàn háo xiá zhàng yuè fēi lǎo chén   xuān fēng zhuān
gōng zhù shí 姿   lùn dào bāng guó huó rén xìng   gōng zhèn suì yuè