虜庭以余倡義既久,屢復名城,遂逮及族屬;旦開告密之門,波及親朋,搒掠備至,聞之泫然

明代 張煌言
宗國既飄搖,家門遂顛覆;感此多難心,欲泣不成哭。 我生實數奇,乾坤方百六;猰貐滿中原,赤靈社已屋。 逋臣骨可糜,豈敢惜孥戮!所悲諸父行,班白攖三木。 女兄與所天,株連遭拲梏;幸或作流人,否恐登鬼籙。 徲子竟何辜?十載尚淹獄。仳離有寡妻,墨幪兼緇幗。 國亡家亦亡,我固甘湛族;邇聞告密風,舊遊復被錄。 白虹慘欲垂,黃金貧莫贖!天地豈不寬,誰念忠之屬! 唯應千秋名,芬芳追王蠋;灑涕慰親朋,安知此非福!
zōng guó piāo yáo   jiā mén suì diān   gǎn duō nàn xīn   chéng
shēng shí shù   qián kūn fāng bǎi liù   mǎn 滿 zhōng yuán   chì líng shè
chén   gǎn   suǒ bēi zhū xíng   bān bái yīng sān
xiōng suǒ tiān   zhū lián zāo gǒng   xìng huò zuò liú rén   fǒu kǒng dēng guǐ
zi jìng   shí zài shàng yān yǒu guǎ   méng jiān guó
guó wáng jiā wáng   gān zhàn   ěr wén gào fēng   jiù yóu bèi
bái hóng cǎn chuí   huáng jīn pín shú   tiān kuān   shuí niàn zhōng zhī shǔ  
wéi yīng qiān qiū míng   fēn fāng zhuī wáng zhú   wèi qīn péng   ān zhī fēi