盧亭

清代 屈大均
老萬山中多盧亭,雌雄一一皆人形。綠毛遍身祗留面,半遮下體松皮青。 攀船三兩不肯去,投似酒食聲咿嚶。紛紛將魚來獻客,穿腮紫藤花無名。 生食諸魚不煙火,一大鱸魚持向我。殷勤更欲求香醪,雌者腰身時裊娜。 在山知不是人魚,乃是魚人山上居。編茅作屋數千百,海上漁村多不如。 盧循苗裔毋乃是,化為異類關天理。或有衣裳即古人,避秦留得多孫子。 我亦秦時古丈夫,手攜綠毛三兩姝。祗因誤餐谷與肉,遂令肥重非仙癯。 盧亭羨爾無拘束,裸國之人如可畜。猩猩能言雖不如,彼卻未離禽獸族。 魚人自是洪荒人,茹腥飲血何狉獉。我欲衣裳易鱗介,盡教蛙黽皆吾民。 自古越人象龍子,入江繡面兼文身。靦然人面能雪恥,差勝中州冠帶倫。 觴乃豆肉且分與,期爾血氣知尊親。
lǎo wàn shān zhōng duō tíng   xióng jiē rén xíng máo biàn shēn zhī liú miàn   bàn zhē xià sōng qīng
pān chuán sān liǎng kěn   tóu shì jiǔ shí shēng yīng fēn fēn jiāng lái xiàn   chuān 穿 sāi téng huā míng
shēng shí zhū yān huǒ   chí xiàng yīn qín gèng qiú xiāng láo   zhě yāo shēn shí niǎo nuó
zài shān zhī shì rén   nǎi shì rén shān shàng biān máo zuò shù qiān bǎi   hǎi shàng cūn duō
xún miáo nǎi shì   huà wèi lèi guān tiān huò yǒu shang rén   qín liú duō sūn zi
qín shí zhàng   shǒu xié máo sān liǎng shū zhī yīn cān ròu   suì lìng féi zhòng fēi xiān
tíng xiàn ěr shù   luǒ guó zhī rén chù xīng xing néng yán suī   què wèi qín shòu
rén shì hóng huāng rén   xīng yǐn xuè zhēn shang lín jiè   jìn jiào miǎn jiē mín
yuè rén xiàng lóng zi   jiāng xiù miàn jiān wén shēn miǎn rán rén miàn néng xuě chǐ   chà shèng zhōng zhōu guàn dài lún
shāng nǎi dòu ròu qiě fēn   ěr xuè zhī zūn qīn