廬山五猗

宋代 洪咨夔
猗若人兮草堂,谷簾夕陰兮香爐朝陽。 表溟以涬以為門兮,架虛空以為屋。 四海非無友兮,邀白雲而同宿。 風露澹兮我琴,舞玄鶴兮龍吟。 與太古兮同音,尚靈修兮知心。
ruò rén cǎo táng   lián yīn xiāng zhāo yáng  
biǎo míng xìng wéi mén   jià kōng wéi  
hǎi fēi yǒu   yāo bái yún ér tóng 宿  
fēng dàn qín   xuán lóng yín  
tài tóng yīn   shàng líng xiū zhī xīn